Giang Vọng Hạ ngồi lại xe, Kiều Tắc hơi quay đầu nhìn cô, Kiều Mạn Mạn ngồi ở ghế sau cũng quay đầu lại, muốn nói lại thôi.
Giang Vọng Hạ đoan chính, dáng vẻ núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không đổi sắc, thản nhiên hỏi: “Sao thế?”
Cô thậm chí còn nghi ngờ: “Sao hai người đều nhìn em như vậy?”
Kiều Mạn Mạn nhỏ giọng nói: “Tiểu Hạ, mặc dù cậu và bạn cậu có quan hệ rất tốt, nhưng tớ cảm thấy con gái vẫn phải giữ khoảng cách với con trai.”
Hành vi như là ôm một cái, con gái ôm con gái thì không sao, sao lại có thể ôm con trai một cái chứ?
Giang Vọng Hạ “À” một tiếng, nghe hiểu, nhưng không tỏ vẻ gì.
Kiều Tắc khó khăn mở miệng, hỏi: “Tiểu Hạ, em cao 1m8 thật đấy à?”
Anh quan tâm chuyện này hơn.
Nghe anh trai hỏi như vậy, Giang Vọng Hạ nhớ tới chiều cao của con trai.
Có một số nam sinh thích báo sai chiều cao. Ví dụ như không cao đến 1m75 thì nói nhanh là gần 1m8, trên 1m75 thì nói là 1m8.
Vừa vặn 1m8 sẽ nói là 1m8 mấy.
Nếu may mắn vượt qua 1m8, thông tin đều sẽ viết hết lên mặt.
Vóc người Kiều Tắc cũng cao, khoảng 1m85+, đoán chừng anh đều tuyên bố với người bên ngoài là “1m9.”
Tuy nhiên, tỷ lệ của Giang Vọng Hạ rất tốt, đường nét khỏe khoắn, Kiều Tắc đứng bên cạnh Giang Vọng Hạ không có quá nhiều ưu thế, nhìn qua chiều cao chỉ chênh lệch 5-7cm.
Vì để bảo vệ lòng tự trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soc-that-ra-em-gai-toi-la-thien-kim-gia-/3549296/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.