Kiều Mạn Mạn đúng là ngốc thật, nhưng phép lịch sự nên có vẫn sẽ có, sẽ không tùy tiện đọc tin nhắn của người khác.
Cô ấy ra hiệu Giang Vọng Hạ trả lời tin nhắn trước, cô ấy không gấp.
Giang Vọng Hạ trả lời tin nhắn của Trần Linh Vũ xong, vẫn đang chưa bình tĩnh được vì câu nói “ngủ chung” của Kiều Mạn Mạn.
Có gen ưu tú của nhà họ Kiều, hơn nữa còn yêu thích vận động, Giang Vọng Hạ 1m77 có thể nói là to cao mạnh mẽ, cô rất lo lắng mình sẽ một chân đá người ta bay xuống giường.
Đã có tiền án cho việc này rồi.
Khi Giang Vọng Hạ còn nhỏ, Giang Ngôn Nhất phải đi công tác, không yên tâm để con gái ở nhà một mình, đã đưa con gái đến nhà Lương Thi Tình ở vài ngày.
Quan hệ hai đứa nhỏ rất tốt, ngủ chung một giường.
Cho đến một lần, Lương Thi Tình bị một cái tát của Giang Vọng Hạ gọi dậy, bị đập cho tỉnh, bối rối toàn tập.
Từ đó, hai đứa nhỏ không bao giờ ngủ chung với nhau nữa.
Giấc ngủ của Giang Vọng Hạ không tốt, có vài yêu cầu với “giường ngủ”, phải ngủ giường 1m8 đổ lên.
Trường Nhất Trung thành phố A dùng giường gỗ 1m2, lúc trước cô vào ký túc xá nhìn một cái rồi quay đầu bỏ đi, bảo ba cho cô học ngoại trú.
Giường này cô không ngủ được.
Lúc này, Giang Vọng Hạ nghe thấy Kiều Mạn Mạn muốn “Ngủ chung”, toàn thân viết đầy chữ kháng cự
Cô nói: “Tớ không sợ tối,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soc-that-ra-em-gai-toi-la-thien-kim-gia-/3549291/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.