Đi ra từ nhà Kỳ Mộ, Kiều Mạn Mạn giống như vừa được đút một viên thuốc an thần, trạng thái cả người khôi phục lại không ít, không lo sợ bất an như trước nữa.
Cô ấy lại biến trở về dáng vẻ em gái ngây thơ mơ màng ngốc bạch ngọt.
Kiều Tắc thấy em gái từ ngoài về, ôm một đống dụng cụ vẽ lộn xộn trong lòng liền biết em gái không phải đi học mỹ thuật, thì chính là lại đến nhà Kỳ Mộ.
Anh không thích Kỳ Mộ.
Trong mắt anh, Kỳ Mộ không phải người đàng hoàng, cả ngày anh ta đều ở nhà, không xã giao như người thường, chưa bao giờ đi học, ít nhiều cũng có chút vấn đề.
Người đàng hoàng có ai không đi học chứ?
Chỉ có học sinh không được nhà trường nhận mới không đi học, ví dụ như có vấn đề tâm thần, tâm lý hoặc trí tuệ có vấn đề thì nhà trường mới không nhận.
Nhìn dáng vẻ Kỳ Mộ không giống như có vấn đề trí tuệ.
Kiều Tắc cảm thấy Kỳ Mộ có vẻ là phần tử nguy hiểm gì đó, cho nên không muốn cho em gái chơi với Kỳ Mộ. Nhưng em gái ngốc nghếch của anh tin tưởng chắc chắn Kỳ Mộ là người tốt, ba mẹ lại không ngăn cản, anh cũng không có cách nào.
Từ khi phát hiện họ tìm ra Giang Vọng Hạ sớm hơn, cứ luôn có loại cảm giác bất an quanh quẩn trong lòng anh, giống như sẽ có chuyện xảy ra vậy.
Vốn đã phiền muộn, còn thấy em gái ngốc nghếch trở về từ nhà Kỳ Mộ, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soc-that-ra-em-gai-toi-la-thien-kim-gia-/3549283/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.