Ánh trăng soi sáng in bóng dáng sầu tư của người đàn ông trị vì thiên hạ, ánh mắt kia mang một nỗi buồn ảm đạm khó phán đoán. Đường nét trên gương mặt của vị Hoàng đế trẻ tuổi tài ba đang đứng bên ngoài Ngự hoa viên… phía sau anh chỉ có một tên tiểu thái giám trung thành không dám ngước mắt cao nhìn về phía Hoàng thượng. Nỗi sầu của đế vương, biết tỏ cùng ai…
- Tuấn Quốc tham kiến Hoàng thượng.
Triệu Tuấn Phong quay đầu lại phía sau, nhìn thấy Tứ đệ của anh đang cúi đầu phía sau lưng anh. Anh biết vì sao Tứ đệ lại đến cầu kiến anh trong lúc này.
- Tiểu Lôi Tử, cho ngươi lui. - Triệu Tuấn Phong ra lệnh.
Tiểu Lôi Tử nhanh chóng cúi đầu chào Hoàng thượng và vị Vương gia sau đó lập tức lui đi, để lại không gian thanh vắng cho hai huynh đệ tình thân.
- Hoàng đệ, đệ nói đi. - Tuấn Phong ngồi trên chiếc ghế trong ngự hoa viên, ánh mắt vẫn nhìn lên ánh trăng đêm.
- Hoàng thượng, chuyện của Tuyết Sương… - Triệu Tuấn Quốc không biết phải mở lời như thế nào, trong lòng thật chất không hề muốn Hoàng ca phạm phải sai lầm trước mắt.
Triệu Tuấn Phong đưa tách trà lên môi, không nhìn Tuấn Quốc khẽ đáp:” Tuấn Quốc, đệ nhìn thấy ánh trăng đêm nay thật sáng phải không, nó đã soi sáng tâm tư của trẫm thật sao… đệ có thể nhìn thấy tâm tư của trẫm.”
- Hoàng thượng, Tuấn Quốc liều thân muốn ngăn chặn ý nghĩ của người. - Tuấn Quốc quỳ gối, trong lòng vô cùng bất an.
- Trẫm hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soai-ca-em-den-day-de-anh-nguoc/748743/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.