Kẻ khôn ngoan chính là người biết thời thế, trước mắt đang bị giam lỏng tại phủ quận công xung quanh đều là người của Hán Thành, dù cô có không khuất phục cũng buộc lòng khuất phục. Vậy nên hà cớ gì phải tự làm mình bi lụy, cứ tỏ ra như cô đã đồng ý cho cả hai bên đều không ai đề phòng ai.
Xem ra quận công ngày xưa thật là giàu có, để chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới mà mọi người trở nên tất bật. Nào là thay rèm, lau dọn trong phủ và trang trí bằng những miếng dán màu đỏ bắt mắt. Chỉ trong một ngày, hết lựa vải đến lựa trâm rồi lựa màu son… mọi thứ xem ra đã được cái tên Hán Thành kia chuẩn bị từ trước. Cô ngồi trong gian phòng rộng, nhìn bốn bề mà suy nghĩ vì sao tên Hán Thành kia lại chớp nhoáng muốn thành thân với cô như vậy, vào cái thời này chính là không cần tình yêu cũng có thể mang về làm vợ ư?
- Đồng tiểu thư, đại công tử đã quay về, người cho mời tiểu thư đến gặp. - Một nô tỳ trong phủ bước vào trong phòng mà nói.
- Quay về rồi sao? - Cô nhìn ra ngoài thấy trời vẫn còn sáng, chẳng phải nói đi luyện võ công trên núi đến chiều tối mới quay về.
Cô đi theo cô gái người hầu trong phủ đến một căn phòng lớn, đây có lẽ là phòng của Hán Thành khi cô bước vào đã thấy hắn ta ngồi ở chiếc bàn đặt chính giữa phòng, trên tay đang cầm một tách trà nhỏ… cái cách hắn ta uống nếu không phải mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soai-ca-em-den-day-de-anh-nguoc/748735/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.