“Oách Xà Lách, Oách Xà Lách.
Không phải xà lách bày trên dĩa.
Hai bé gái một chó mực mặt đen.
Cứu khổ cứu nạn.
Mang nữ nạn khỏi bị phá trinh.
Kéo nạn nam khỏi mất nội tạng.
Hủy kèo ‘mai thúy’.
Oách Xà Lách, Oách Xà Lách.
Tám bàn chân nhỏ thăm khắp nơi
Lũ xấu đón gió nghe thanh.
Đang i nặng cũng phải hết hồn.
Mứt rơi tòm tòm…”
Lỗ Tai Nhã Hân và mọi người cảm thấy đau đớn. Thơ Nhiễm Nam làm ra khiến nghười nghe tuột hết cả “smooth”, nhói cả tai.
“Anh Nhiễm Nam” Nhã Hân ôm tay Nhiễm Nam hét toán lên. Tiểu Ly loạng choạng chụp tay cô bé khiến cô bé bị kéo té nên vội bám chặt.
“Grừ Grừ” Hắc Vận nghe mấy câu hảo thơ của Nhiễm Nam xong sùi bọt mép tại chỗ. Hai mắt trợn ngược, tắt thở. Mà đúng hơn thì loài Sơ không cần thở nên vốn nó cũng có thở bao giờ.
Nguyễn Văn Chiến, Phong Nha, Hỏa Nha, Thủy Nha vốn đang nhìn Nhiễm Nam nghe được ba câu đầu ai nấy nhìn ngó khắp nơi làm như bận rộn cái gì, giả vờ không quen biết với cô gái xinh đẹp đang sáng tác thi từ trên nóc nhà cục cảnh sát huyện.
“Á hự…” Tiểu Ly ngồi mé mé của mái nhà lúc này rớt cái rầm xuống nền xi măng bên dưới sân. Mông đau đau, đầu óc không biết phương hướng gì nữa. Nhiễm Nam có tuyệt chiêu thật là lợi hại, trong vô hình vô chất khiến cô bé tổn thương tâm linh non nớt.
“Sao vậy bé Hân? Thơ này hay lắm đúng không, vừa mô tả được khí khái của nhóm Oách Xà Lách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/528565/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.