Nhiễm Nam bỗng dưng kéo Nguyệt Dạ vào lòng. Thân hình gầy còm của cậu ta áp lên cơ thể mềm ấm của cô. Ánh mắt tiếc nuối mà cũng thèm thuồng nói “Chân Tâm. Hôm nay tao biết khó thoát cái chết. Ni tao cũng không cứu được còn khiến cho cô ấy bị bắt. Tao xin mày, về sao phải thật sự quan tâm Ni không để nàng khóc. Còn tao, trước khi chết chỉ muốn được hưởng lại cái sung sướng đó. Chết dưới đóa mẫu đơn cũng đã toại nguyện rồi.”
“Cái gì?” Chân Tâm, Huỳnh Ni và Nguyệt Dạ cùng bậc thốt. Người trước là ngạc nhiên thật sự mà hai người sau chỉ là biểu diễn.
“Đúng vậy. Tao muốn được làm tình với Dạ, người tao rất yêu quý trước khi bị mày giết. Hoặc giả mày cũng có thể hành hạ tao trong lúc sung sướng ấy. Chết như vậy xem như không uổng sống trên đời. Nói thật với mày thì Ni là đóa hoa có gai không thể thân mật. Mày cũng đừng hòng. Tao lúc nào cũng phải tìm vui với người con gái khác để hạ hỏa dục tình mà cô ấy khơi lên mày biết không? Ở cạnh một người vợ như vậy, quả thật rất khó chịu, cũng may mà còn có Dạ đáng yêu này. À Dạ cũng là người Quách Gia trước khi về làm vợ lẽ tao. Mày cũng đừng làm hại cô ấy. Hại một mình tao đủ rồi”
“Ha ha ha. Ni, chị nhìn mà xem. Không cần biết hắn có âm mưu gì nhưng lại bất chấp sự có mặt của chị mà muốn làm tình với người con gái khác. Chị nghĩ xem hắn xem chị là cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/528520/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.