“Mokey Võ Vương...” Giọng nói nghẹn ngào của tên đàn em của Võ Vương Hydro vang lên trong điện thoại. Hắn ta là một trong ba tên mà John đã chừa lại một mạng khi trước, không diệt tận gốc.
“Bình tĩnh nói. Đã xảy ra chuyện gì?” Black Monkey rà xe vào lề đường, chăm chú lắng nghe kể lể của tên đàn em.
Vài phút sau, người đi đường đêm nghe thấy tiếng rống giận của Black Monkey.
“Ngũ Đại Quốc Vệ, ta thề không đội trời chung với các ngươi...”
“John, tên vô dụng nhà ngươi… hừ hừ” Black Monkey nghiến răng tức giận hồi lâu thì tiếp tục lầm bầm nguyền rủa Phó Đường Chủ Đinh Tông. Tứ Đại Võ Vương sau khi nhận nhiệm vụ đến Việt Nam đã tự tin đảm bảo với Phó Hội Chủ Châu Không Kỳ rằng thiết bị rất nhanh sẽ tìm lại được, kẻ trộm lấy sẽ bị đem đầu về cho Phó Hội Chủ xem.
Bóng dáng thiết bị còn chưa thấy đâu, ba đồng bạn của mình đã chết mất rồi. Nỗi hận này không biết để đâu cho hết. Đã bao giờ Tứ Đại Võ Vương lại chật vật như vậy chứ? Còn đâu là danh tiếng của bốn người bọn chúng nữa. Có lẽ nếu không tách ra thì đã không như vậy rồi.
Rồ ga, chiếc xe lại tiếp tục lao đi trong đêm. Vòng ngoài của khu xưởng gỗ bị đám Ngũ Đại Quốc Vệ ẩn náu, mình không thể mạo hiểm đi vào được. Tốt hơn hết cứ theo lời tên kia rồi hẵng tính. Đúng là khốn kiếp mà.
---[1]---
Mọi người còn lo cho Ni ở trong Thời Không Giới, Lục Hồng Huấn đã ra ngoài dựa theo số điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/528453/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.