Bặt…
Xoẹt…
Kịch…
Vụt… Bang… Hự…
Ngân Giác tưởng bở ngon ăn, dè đâu thằng nhóc Hùng Nam cốt là Nhiễm Nam. Mặc dù chưa lớn nên mệnh lực không nhiều nhưng đẳng cấp mệnh lực lại còn cao hơn cả Ni. Không cần đến Pháp với Biến, chỉ mỗi mệnh lực cơ bản và dị biến sau khi tái sinh tăng gấp đôi phòng ngự cơ thể thì Ngân Giác đã vô pháp đánh xuyên vào người thằng nhóc rồi, cao lắm thì trầy chút da bên ngoài mà thôi.
Thế là trong ánh mắt trợn tròng của tên này, bàn tay hóa thủy ngân chỉa ra mũi nhọn bị thằng nhóc con hai đến ba tuổi dùng cánh tay nhỏ bé chụp lại, vô pháp tiến lên.
Trong khoảnh khắc tích tắc đó, toàn thân hắn ta vận lực đâm tới nhưng vô ích, muốn rút tay về lại cũng không được. Huỳnh Ni ánh mắt lạnh nhìn xuống thấy hắn giằng co với con mình, nộ khí bỗng sinh ra. Mệnh lực trên người cô tuôn ra như sóng thần đại dương, ở khoảng cách gần, Ngân Giác có cảm giác như cả người bị núi đè, áp lực khôn tả.
Hỏa Hàn Nhân Pháp được vận dụng, trước đó lúc chiều cô đã ra tay hết sức, chỉ thiếu vận dụng biến pháp mà thôi nhưng vẫn chỉ xem như ngang tay với Ngân Giác, nhỉnh hơn nhờ tốc độ. Cho nên lần này dưới cơn tức giận, Pháp cô tự sáng tạo sau khi dị biến mệnh lực được vận dụng. Sát thương tăng lên ngùn ngụt, gấp ba lần so với thông thường. Cánh tay phải cô đỏ lên trông thấy, ba cái Giới Tinh màu đỏ nhạt xoay vòng quanh khủy tay báo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/528449/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.