Quách Thị Hoa đỏ cả mặt nhìn tiểu đệ to đùng và dài sọc của Nhiễm Nam đang gác lên lên mu dưới của mình, đè bẹp bãi cỏ non mềm của cô. Túi trứng của hắn ép đè lên mép cô bé của cô nàng. Nhiệt độ da thịt truyền cho nhau khiến cô cảm thấy ngượng nghịu mà thích thú kỳ lạ.
“...Không phải định cưỡng hiếp bản cô nương sao? Sao không đút nó vào” Quách Thị Hoa không suy nghĩ hỏi một câu khiến cô đỏ cả mặt sau khi kịp phản ứng lại mình vừa nói gì.
“Mẹ kiếp cô, cô muốn tui đút vào lắm phải không? Đừng có khiêu khích tôi, cô không biết cô đẹp cỡ nào sao?” Nhiễm Nam hất chân cô sang một bên. Tay hắn đấm vào giường , nghiến răng nghiến lợi nói. Mẹ, cuối cùng hắn cũng không đủ quyết tâm phá bỏ lý niệm sống của mình, dù muốn làm mất mặt Quách Gia nhưng cũng không thể khiến mình trở thành kẻ xấu xa được.
“Mặc đồ lại cho bản cô nương...” Quách Thị Hoa bướng lên nói. Vả lại cô cũng không có sức mà tự mình mặc đồ.
“Chẹp, thật muốn làm kẻ xấu một lần, thọt vào trong cô chủ a” Nhiễm Nam chép miệng tiếc nuối, không vội giúp cô mặc lại quần áo mà ngồi trên giường ngắm nhìn cô, thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên.
“...” Quách Đại Quậy trừng mắt nhìn hắn nhưng mà cô vẫn còn thấm thuốc nên trở thành cái nhíu mắt đáng yêu.
“Ực...” Nhiễm Nam nuốt nước bọt lần nữa. Không thể như vậy nữa nếu không mình dám không chịu được lại nhào tới thượng lên cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/528437/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.