Nhiễm Nam đi vào Thời Không Giới. Pain vốn đang chú ý tới cũng thu hồi tầm nhìn tinh thần lực của mình và ngừng nghe lén. Nhiễm Nam đã đến đây thì cũng không cần thiết chú ý tới quá mức nữa. Tác dụng của thằng nhóc này không phải là bí mật của nó mà là việc sau này lợi dụng nó, điều khiển nó để tiêu diệt toàn bộ đám tu tiên giả. Không nhất thiết phải lãng phí sức lực đi theo dõi thường xuyên.
Trình trạng hiện tại của Pain cũng không cho phép gã vận dụng dị năng quá thường xuyên. Cơ thể hiện tại đã sống hơn trăm năm rồi, sự bài xích giữa cơ thể và tinh thần ý thức đã gần đạt đỉnh. Càng vận dụng tinh thần lực càng đẩy nhanh quá trình trong khi cơ thể mới chưa sẵn sàng. Thi thoảng chú ý Nhiễm Nam là đủ rồi.
‘Tên Chân Tâm này đi đâu rồi nhỉ?’ Nhiễm Nam vừa vận động vừa nghiêng đầu thắc mắc. Vào Thời Không Giới là để tranh thủ thời gian tập luyện các kỹ thuật chiến đấu và tu luyện linh hồn. Với linh hồn mạnh mẽ hiện tại cu cậu có thể thoải mái phân tâm đa dụng. Một bên rèn luyện một bên nghĩ đến chuyện khác.
Từ lúc Nhiễm Nam tái tạo xong cơ thể sau trận chiến với gã Khô Đạo Sư. Nhiễm Nam vẫn luôn lưu ý tin tức về Chân Tâm. Nhưng lại tuyệt nhiên không phát hiện bóng dáng của Chân Tâm ở đâu cả.
Xuyên Giới Liên đã rải khắp toàn cầu, thậm chí Nhiễm Nam còn treo bổ xung Xuyên Giới Liên lên bầu trời để lấy tầm nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-uoc-luan-hoi/2383510/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.