Tại Sở gia.
Nằm được một lúc, An Kỳ cũng cảm thấy chán nản, hít sâu một hơi cô cố gắng lấy lại tinh thần.
Giờ đây khóc lóc thì được cái gì? Cô vẫn phải sống thôi, cô vẫn tin ở phía trước hạnh phúc đang đợi cô.
Chỉ cần hợp đồng kia kết thúc, cô sẽ được tự do, chạy đến một nơi thật xa, lúc đó cô sẽ học hội hoạ mà cô thích, gặp được người mình yêu, lập một gia đình, bình bình yên yên sống hết cuộc đời còn lại.
Hà An Kỳ, cố lên! Cô không thể để tên cầm thú kia đánh bại được.
Dựa vào niềm tin vào tương lai, cuối cùng cô cũng đã ngồi dậy, lấy tay quẹt đi vệt nước mắt còn động lại trên mi, ánh mắt của cô trở nên quật cường hơn bao giờ hết.
Bước xuống giường vệ sinh cá nhân, tiếp tục cuộc sống như thường ngày của mình. Cố gắng không nhớ đến cơn ác mộng kinh hoàng đêm qua.
Gặp mọi người cô vẫn chào hỏi, giúp mọi người làm công việc nhà, giống như chẳng có cơn đau nào đã đến với cô.
Cô lạc quan như thế, hồn nhiên như thế, nhưng rốt cuộc cô sẽ kiên trì được bao lâu trước cơn sóng thần dữ dội Sở Thẩm Mặc, cô chẳng biết trái tim của cô, linh hồn của cô sẽ bị cơn sóng ấy đập tan tành thành từng mảnh vụng.
[...]
Làm xong công việc của mình, An Kỳ như thường ngày, mặc thêm áo, cầm theo bánh cùng trái cây chuẩn bị ra khỏi nhà.
Phương Tịnh Nghi nhìn thấy liền cười, hỏi cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894356/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.