Tên vệ sĩ cạnh bên thấy cô đứng mãi không vào liền tự mình động thân thể, đưa tay mở cửa cho cô.
Cánh cửa vừa mở ra hình ảnh đập vào mắt mình khiến cô khó chịu, mơ hồ có loại buồn nôn.
Ba người đàn ông mỗi người ngồi trên mỗi cái ghế lô, cạnh họ đều có hai cô gái ăn mặc thiếu vải ngồi bên, người thì rót rượu người thì không kiên nể dán chặt thân thể của mình vào họ.
Mà cô để ý nhất là người đàn ông mặc âu phục đen, tay đeo đồng hồ Rolex đang trầm tĩnh dựa lưng vào ghế kia.
Chính hắn là người ép cô tới đây.
Sở Thẩm Mặc dường như cũng cảm nhận được cô đã tới, liền mở mắt ngồi thẳng dậy đưa đôi mắt phượng hẹp dài nhìn cô.
"Lại đây"
An Kỳ nghe lời liền làm theo.
Chỉ là vừa bước tới nữa đường mọi ánh mắt đều đổ dồn về cô.
Bởi chăng do cô quá đặc biệt.
Đến nơi đây nếu không mặt váy body cũng mặc loại quần áo cắt xẻ táo bạo, hoặc mỏng như tầng sương mai.
Còn cô lại là loại quần áo đơn giản nhất, quần bò áo thun, còn có gương mặt xinh đẹp không chút phấn son động lòng người.
Cô cũng cảm nhận được bản thân bị người đánh giá liền cảm thấy không thoải mái, lý trí hối thúc cô phải nhanh rời khỏi nơi này.
Nhưng mà, đây cũng không phải chợ chiều, muốn vào thì vào muốn ra thì ra, cô còn phải qua ải của tên mặt lạnh Sở Thẩm Mặc kia.
Bước đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894352/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.