Cô gái không biết thân biết phận kia bị kéo ra ngoài cũng đã hồi lâu nhưng dư âm của cô ta để lại cứ vẫn quanh trong đầu Sở Thẩm Mặc. Anh bị liệt? Bọn họ nói anh bị liệt? Niềm kiêu hãnh của anh vậy mà để bọn họ chà đạp.
Thật muốn rút lưỡi khâu miệng bọn họ lại, nhưng công ty này có biết bao nhiêu người, làm được nhưng sẽ mất bao lâu?
Chịu không nổi anh lần nữa ấn cái nút trên bàn.
"Dương Dương, vào đây"
Dương Dương là trợ lý thân cận của anh vừa nghe anh gọi liền vội đi vào.
Vừa mở cánh cửa Dương Dương ngay lập tức cảm nhận được không khí nặng nề u ám trong phòng, nhìn đến khuôn mặt của tổng giám đốc cậu lại không rét mà run.
Không phải chỉ vì Hạ thư ký mà giận đến vậy chứ? Gọi cậu vào là để trút giận?
Thôi đi nha, cơn thịnh nộ của tổng giám đốc cậu gánh không nổi.
Suy nghĩ là thế nhưng Dương Dương vẫn trưng ra khuôn mặt bình thãn cúi đầu chờ lệnh của Sở Thẩm Mặc.
"Lại đây, tôi hỏi cậu"
Anh thấp giọng cất tiếng gọi Dương Dương đến.
Nuốt một ngụm nước bọt sợ hãi, cậu chầm chậm tiến đến, trong lòng không ngừng cầu nguyện.
Đây có thể coi là kiếp nạn thứ 81 của cậu không?
Sở Thẩm Mặc trầm lặng một hồi sau đó lạnh giọng.
"Trong công ty có tin đồn nghi ngờ tôi bị liệt cái phương diện kia phải không?"
Anh chẳng ngại ngùng mà hỏi thẳng, Dương Dương bị anh hỏi đến ngơ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894343/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.