Đợi đến lúc Sở Thẩm Mặc "ăn no" đã hơn một tiếng sau, kéo lên khoá quần, phủi phủi quần áo vài cái anh liền trở về dáng vẻ lạnh lùng vốn có, hoàn toàn không nhìn ra vừa trãi qua trận mây mưa.
Chẳng qua cô gái nhỏ thì thảm rồi, từ đầu đến cuối anh vẫn duy trì tư thế ép cô nằm rạp trên mặt bàn, anh rời đi rồi cô vẫn không thể đứng lên, hai chân mỏi nhừ run rẩy như không còn tí lực, nơi tư mật đáng thương sưng đỏ mơ hồ còn nhìn thấy được tơ máu đang chảy dọc theo hai mép đùi nõn nà.
Quần áo trên người cô từ lâu cũng bị lột sạch vứt ngổn ngang khắp sàn. Khuôn mặt thanh tú phủ đầy nước mắt, mái tóc suôn mượt hết bị nắm lại bị đè rối tung, trên cái cổ trắng ngần in chằng chịt vết hôn vết cắn.
Sở Thẩm Mặc lần nữa ngồi lại cái ghế làm việc của mình, thấy cô cứ mãi nằm đó không nhúc nhích trong lòng sinh ra khó chịu.
"Chát" đưa bàn lên tay to lớn anh mạnh mẽ đánh vào chiếc mông căng tròn của cô,lực đạo không nhỏ trên làn da trắng hồng nhanh chóng in năm dấu tay đỏ chói.
An Kỳ khẽ nhíu mày đau đớn, chỉ là cô lại không phát ra bất cứ âm thanh gì, âm thầm chịu đựng hết thảy.
"Định nằm đó đến bao giờ?"
An Kỳ khẽ câu khoé môi cười khinh bỉ, cô biết rõ câu nói của anh có nghĩa gì, không cần anh đuổi mỗi giây mỗi khắc ở gần anh cô đều cảm thấy kinh tởm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894108/chuong-17.html