Một ngày trôi qua, An Kỳ cũng tỉnh lại, thân thể không còn đau như trước, chẳng qua lại có một vấn đề mới xảy ra.
Cô bấy giờ cứ như cái xác vô hồn, cho uống thuốc thì uống thuốc, cho ăn thì ăn bảo gì cô làm nấy nhưng biểu cảm của cô vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với mọi thứ, đặc biệt là Sở Thẩm Mặc.
Đứng cạnh giường Sở Thẩm Mặc nhìn chăm chăm Hà An Kỳ đang ăn cháo, anh bất lực đến không biết nói gì.
Vừa trở về anh đã nghe Phương Tịnh Nghi nói An Kỳ tỉnh rồi, trong lòng có chút vui mừng chạy lên xem cô ra sao, cô lại để cho anh một thái độ thờ ơ đến khó chịu.
Phải chi cô sợ hãi, cô tức giận hay khóc lóc anh cũng không nặng lòng như bây giờ, cái cô trưng ra là dáng vẻ bỏ quên sự đời, như trời có sập xuống cô cũng sẽ mặc kệ.
Ăn xong cháo, đặt tô trở vào khay, cô lại nằm xuống, kéo cao chăn như muốn ngủ, hoàn toàn xem anh là không khí.
Sở Thẩm Mặc thật sự chịu không nổi nữa rồi, lần nào gặp anh cô nếu không sợ hãi cũng là tức giận, như vậy anh mới cảm thấy mình có trọng lượng với cô, nhưng bộ dạng này của cô, như anh đã sớm bốc hơi khỏi thế giới này.
Cúi người nắm lấy cánh tay bé nhỏ kéo cô ngồi dậy đối diện mình, anh gằn giọng.
"Cô đây là muốn làm gì? Giận dỗi sao? Muốn tôi xin lỗi cô sao?"
An Kỳ chỉ nhẹ nhàng chớp mắt, vẻ mặt vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894106/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.