An Kỳ lập tức sợ hãi, cách khác mà anh nói có phải là cái phương án hai kia không.
Trên đùi anh cô lại dùng dằng muốn xuống, cô phải chạy trốn. Cô cứ cử động lung tung sau đó không biết vì cái gì đột nhiên cô đỏ mặt dừng lại.
Cô cảm thấy giống như có cái gì đó đang đâm vào mông cô, nhìn qua Sở Thẩm Mặc mặt anh đã sớm đen xì.
Anh còn chưa làm gì cô đã không biết sống chết mà làm loạn.
Giờ thì hay rồi Tiểu Mặc đã bị cô khơi dậy thành Đại Mặc.
An Kỳ hít thở không thông sợ hãi càng thêm sợ hãi, nhắm mắt lại không dám đội diện với anh.
Cứ ngỡ một giây kế tiếp anh sẽ quăn cô lên giường nhưng rồi anh chỉ đặt cô xuống, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng cất lên.
"Soạn đồ đi sáng mai cùng tôi sang Pháp một chuyến, tôi trừ hết nợ cho cô"
An Kỳ lập tức ngơ người. Chỉ vậy thôi sao?
Còn chưa để An Kỳ hết thắc mắc, Sở Thẩm Mặc đã nhanh chóng đi ra ngoài giống như là chạy trốn. Anh sợ anh còn ngồi lại với cô, anh sẽ chịu không nổi.
Anh vẫn nhớ lời Phương Tịnh Nghi nói, cô cần thư giãn, vốn dĩ anh cũng chẳng quan tâm là mấy, nhưng không hiểu sao cứ nghĩ đến hoài, dù gì anh cũng phải đi một chuyến, mang cô theo anh thấy cũng không tồi.
Mà quan trọng bây giờ anh phải giải quyết cái thứ đang kêu gào kia, từ khi cô bị bệnh đêm nào tình nhân của anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894082/chuong-30.html