"Sở Thẩm Mặc…chậm…lại…"
An Kỳ khó khăn kêu lên, bên đôi môi đỏ mọng không ngừng thở dốc, lời nói đứt quãng theo từng cái thúc eo của anh.
Lạ quá, cảm giác giống hôm ở trong phòng tắm bên Pháp. Không đúng! Hôm nay còn mãnh liệt hơn thế.
Cả người cứ tê tê, thân thể cô thì nóng rực như muốn tan chảy.
Sở Thẩm Mặc mỉm cười đưa bàn tay to lớn ra đặt lên má cô xoa xoa.
"Em cầu xin tôi đi"
Anh nhẹ nhàng nói, từ cuối cùng cố ý nhấn eo một cái khiến An Kỳ giật nảy mình.
"Ách… Sở Thẩm Mặc, tôi cầu xin anh…chậm..chậm lại"
An Kỳ dù bất mãn nhưng vẫn phải nghe lời anh, nếu anh còn với tốc độ này, tần suất này cô chịu không nổi mất.
Sở Thẩm Mặc hơi trầm tư, khuôn mặt hằn lên suy nghĩ đăm chiêu. Anh nắm lấy eo cô ra vào chỉ có nhanh hơn chứ không chậm đi, còn dữ dội hơn lúc trước.
Rít răng thỏa mãn, nhẹ mân mê chiếc đùi trắng nõn của cô anh thấp giọng.
"Em xem có ai cầu xin người khác mà gọi cả họ lẫn tên không? Lại còn xưng tôi?"
Anh thích cảm giác này, thích được cô cầu xin, từng tiếng nỉ non của cô khiến anh ngày càng thích thú. Anh muốn hơn thế!
An Kỳ mệt mỏi hít sâu một hơi, đầu óc cô dần trống trơn hối thúc cô phải cầu xin anh nhanh hơn.
"Mặc, Mặc…chậm lại, em cầu xin anh..ư"
Sở Thẩm Mặc câu môi cười phấn khích, nụ cười của anh rất đẹp nhưng rơi vào mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894044/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.