Đời người không thể trở lại, chỉ xin trân trọng người trước mắt.
——–
Bước vào tháng mười, lúc gần Trung thu, thời tiết oi bức vẫn tiếp diễn, mỗi ngày mặt trời đều chiếu rọi, nắng gắt cuối thu vẫn không có dấu hiệu biến mất.
Dây leo ôm trọn lấy khung cửa sổ, một chùm hoa tím nở bung theo khung cửa rũ xuống, trông như một tấm rèm cửa sổ được kết từ những chuỗi hoa và dây leo. Ngẫu nhiên sẽ có một con bướm lượn lờ trên chùm hoa, nhẹ nhàng phe phẩy đôi cánh tím trong suốt của nó. Ánh mặt trời len lỏi qua khung cửa sổ, rơi rớt lên những tấm gạch men trên đất, phác thảo nên một bức họa thần kỳ đầy tươi đẹp.
Thế nhưng tôi lại không hề có tâm trạng mà thưởng thức, vào lúc con bươm bướm bằng giấy thứ 15 bị phá nát trong tay, tôi hoàn toàn phát cuồng. Từ một trang giấy mỏng manh, tôi cố gắng khắc thành một con bươm bướm với đôi cánh phủ đầy hoa văn, tập trung đến mức mắt tôi cũng như muốn rớt luôn ra ngoài, chưa kể đến việc trang giấy vừa mỏng lại vừa mềm, rất dễ bị phá hỏng.
Nhìn con bươm bướm đẹp đẽ mà sư phụ làm ra đang lặng lẽ bay múa, tôi thật hâm mộ ghen tỵ quá đi.
“Tiểu Đằng, ăn chút đồ lót dạ đi.”
Một người thanh niên mặc đồ đen bưng trà bánh đi tới. Nhìn anh ta cỡ khoảng 20 tuổi, diện mạo nhã nhặn lịch sự, đeo mắt kính gọng vàng, tóc dài đen tuyền buộc hờ xõa tung trên vai, mặc chiếc áo dài tà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ve-cua-hang-nhang-den-tu-dang/2763514/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.