Ai dè lần này phía Bạc Thiên Quyết lại im lặng thật lâu.
Ngự Hành hơi kinh ngạc nhìn sang.
Lại thấy Bạc Thiên Quyết đang mỉm cười nhìn ta chỉ huy cung nhân đẩy thuyền gỗ xuống hồ, trong mắt hắn tràn đầy dịu dàng, không hề che giấu.
Trong lòng Ngự Hành chợt dâng lên một cảm giác khó tả.
Ngự Giao Giao… lần này, e là tỷ thật sự sắp được như ý rồi…
“Thái phó sao không nói gì?”
Ngự Hành cố đè nén sự kích động đang ào lên trong lòng, ra vẻ thản nhiên hỏi.
“Tâu bệ hạ.”
“Trong khoảng thời gian ở biên cương, thần đã nghĩ rất nhiều…”
Bạc Thiên Quyết thu lại ánh nhìn, mắt rũ xuống, dừng lại trên một bông hoa đỏ rực đang nở cạnh đó.
“Thần nhìn công chúa điện hạ lớn lên, lại bảo hộ nàng bấy lâu nay. Đúng như bệ hạ nói, công chúa điện hạ có được tính khí như bây giờ, cũng có một phần là do thần.”
Hắn vừa nói vừa đưa tay chạm vào cánh hoa đỏ rực.
Có lẽ vì yêu thích nên ngón tay thon dài của hắn khẽ vòng quanh viền cánh hoa, nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề hái bông hoa xuống.
“Thần cũng nhớ rõ trước khi thần xuất chinh, bệ hạ từng nói với thần…”
“Bệ hạ bảo rằng, nếu không thể làm người bảo hộ nàng cả đời, vậy thì đừng ngăn cản người khác.”
“Lúc ấy thần đã nghĩ, đúng vậy… đã là công chúa do chính tay thần dạy dỗ, vậy thần sao lại không thể là người bảo hộ nàng cả đời chứ?”
“Bởi vì, nếu đổi lại là kẻ khác… e rằng bất kể giao nàng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-truy-phu-cua-truong-cong-chua/5234660/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.