Ta tò mò quay lại, liền thấy Tống Uyển mím môi, đôi mắt nước long lanh sắp tràn ra.
“Chẳng phải đã nhắc ngươi rồi sao, đừng có tách đoàn.”
Ta bất đắc dĩ buông tay, nhận khăn lụa từ tay Phiên Nhi rồi giúp nàng lau khô nước mắt trên mặt.
Vừa lau xong, nàng như chợt phản ứng lại, lập tức òa lên rồi nhào vào lòng ta.
“Huhu… Giao Giao…”
“Huhu huhu, ta tưởng bọn họ nổi điên thật rồi…”
“Ê ê ê, được rồi đó, áo ta bị ngươi dụi bẩn cả rồi!”
Ta vừa kêu vừa đẩy nàng ra khỏi lòng, vừa cầm khăn chấm chấm rồi ấn lên mũi nàng cho nàng xì một cái.
“Ngươi còn là tình địch của ta nữa đấy. Với cái bộ dạng không tiền đồ thế này, còn muốn gả cho Bạc Thiên Quyết cái nỗi gì?”
Haiz, ta dễ dàng lắm chắc?
Tình địch bị bắt nạt ta phải chống lưng; tình địch khóc ta phải lau nước mắt xì mũi cho nàng!
Tống Uyển xì xong một cái, lại ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn ta, nghiêm túc cam đoan:
“Giao Giao, ngươi yên tâm. Sau khi về ta sẽ lập tức đi cầu xin tổ phụ hủy hôn. Lần này nếu ông còn không đồng ý, ta sẽ quỳ ngoài thư phòng cầu đến khi ông chịu thì thôi.”
“Tuyệt đối không để một con ch.ó đực ảnh hưởng đến tình cảm tỷ muội của chúng ta!”
Ta: …
Xin lỗi làm phiền vị tiểu thư một chút, “con ch.ó đực” trong lời ngươi nói… hình như chính là người ta thương đấy.
6
Mãi đến khi buổi yến tối sắp bắt đầu, ta mới dẫn theo Tống Uyển đã chỉnh trang lại gọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-truy-phu-cua-truong-cong-chua/5234648/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.