Nghe được lời của Úy Ương, Đồng Đồng không nói gì được nữa. Cô chui sát vào ngực anh, hai tiểu móng vuốt cầm lấy cổ áo tây trang, cọ cọ hồi lâu mới nói: "...Dạ."
Úy Ương cười, hôn lên đỉnh đầu cô một cái.
Buổi chiều Đồng Đồng không đi học, giấy xin phép ghi bị bệnh nhưng thực chất là ngủ không dậy nổi. Vì chuyện của ba nữ sinh kia, cả nhà cũng cho phép cô nghỉ học.
Chút buồn bực trong lòng cũng được nửa ngày nghỉ xóa tan hết, không cần đi học quả là chuyện tốt đẹp!
Ngày hôm sau sự việc dường như cũng lắng xuống, mọi người đều ra vẻ bình thường, ban đầu Đồng Đồng còn có chút hoài nghi, đến khi nghe được chuyện từ một bạn học có quan hệ khá tốt mới sáng tỏ.
Thì ra là có nữ sinh nhảy lầu, chuyện bát quái nghiêm trọng hơn xuất hiện, nên chuyện của cô đã bị gạt sang một bên phải không?
Lục Tiểu Lâm vẫn thừa tinh lực như cũ, EQ hơi thấp, có chút tùy tiện nhưng làm người rất nghĩa khí, trong tất cả bạn bè, Đồng Đồng thích cô nhất.
Đáng tiếc Lục Tiểu Lâm không hứng thú với việc học tập, thành tích không trên không dưới, sau này chắc chắn không thể thi vào trường đại học hàng đầu.
"Đồng Đồng! Đồng Đồng! Cậu biết gì chưa?" Con gái ở tuổi này luôn bị thu hút bởi những chuyện bát quái, nhất là chuyện nữ sinh nhảy lầu vì bạn trai có tình yêu mới, không biết trân trọng bản thân mình, trong khi trường học còn cấm yêu đương.
Đầu óc các thiếu nữ theo đó mà thêu dệt lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-trung-sinh/47892/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.