Cơ thể Tề Nhiên cứng lại, động tác trên tay cũng dừng lại.
Lưu Sở Họa nhìn thấy: “Bàn tay đẹp như thế này em chỉ muốn đeo đôi găng tay trắng vào rồi mang cất trong tủ kính mà thôi. Thế mà anh lại nỡ lòng nào bẻ nó?” Cô cười, dán chặt mắt mình vào những ngón tay thon dài của anh.
Ngón tay Tề Nhiên hơi động đậy, cố gắng không đút tay vào túi áo: “Cậu đừng quan tâm nhiều như thế, tay của tôi, tôi thích làm gì thì làm.”
“Được rồi, anh thích làm gì thì làm, em cũng chỉ là nhắc nhở một câu thôi, anh đừng tức giận.” Miệng cô thì dỗ dành anh, nhưng nét cười trên mặt cô càng ngày càng rõ.
“Tôi không tức giận.” Tề Nhiên cảm thấy không khí khó chịu kia càng ngày càng nặng hơn. Nói tóm lại, bây giờ chỉ cần người con gái này đi đến gần anh là anh sẽ cảm thấy cơ thể mình có chút kỳ lạ: “Cô rốt cuộc muốn đi theo tôi đến lúc nào ?”
“Anh bình thường không phải là sẽ đi đến thư viện sao? Trùng hợp, em cũng vậy.” Lưu Sở Họa lấy điện thoại ra xem ghi chú của mình: “À còn nữa, nhóm để làm bài tập của anh đủ người chưa? Cho em vào với.”
Tề Nhiên hơi cau mày, còn chưa nói gì thì đã nhìn thấy người con gái trước mặt mình tỏ vẻ như đang cầu xin. “Anh cũng biết, sở trường của em là thu thập các tài liệu và tìm thông tin.” Cô vỗ tay lên mặt mình, chớp chớp mắt với anh.
Vậy nên, anh cố tình nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750940/chuong-751.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.