Anh bĩu môi, tỏ vẻ đáng thương, nhìn cô với ánh mắt hết sức ngây thơ. Lưu Sở Họa xì một tiếng cười to, sau khi cười xong mới thở dài bất lực, “Xem ra sau này em phải buộc chặt anh vào lưng quần mới được.”
“Không cần vậy đâu, em có công việc của em, anh cũng đâu bắt em phải dẫn anh theo.” Tề Nhiên nhìn về phía trước, lời nói không mang theo tức giận, anh chỉ đang nghĩ, hay là mình nên nhận thêm việc làm, bận rộn một chút đỡ phải suy nghĩ nhiều.
Hào quang trên người Lưu Sở Họa quá rực rỡ, mỗi ngày đều có người bị cô thu hút. Điều anh muốn làm, chính là có thể vĩnh viễn đứng trước cô, dìu dắt cô, bảo vệ cô, mà không phải kiểu tình cảm tạm bợ, anh phải tận mắt nhìn thấy cô bay cao bay xa.
Mặc dù Tề Nhiên đã nhận lỗi, Lưu Sở Họa suốt một tháng vẫn không làm thịt bò cho anh ăn lần nào nữa, mỗi lần nhìn thấy bộ dạng oán hận muốn nói không dám nói của anh, cô càng cảm thấy vui vẻ, nói chung là muốn ức hiếp anh. Có lẽ Tề Nhiên không vì việc này mà giận dỗi nên cô càng lúc càng tùy hứng.
Cuối tháng 2, lễ trao giải Cành Oliu Vàng được tổ chức.
Tề Nhiên từ chối lời đề nghị đi thảm đỏ cùng đoàn phim của mình, cũng không cho Lưu Sở Họa đi cùng đoàn phim 《Thất Sát》, nhất quyết phải đi cùng cô, thỏa mãn cảm giác được dắt tay cô cùng xuất hiện dưới ánh đèn rực rỡ. Bọn họ không trực tiếp mặc đồ đôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750928/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.