Tề Nhiên vừa mở cửa phòng thì Lưu Sở Họa đã quay đầu, vươn tay ra với anh, nở nụ cười rực rỡ, "Em muốn ôm ôm hôn hôn nâng cao cao."
Tề Nhiên: "..."
Anh bước qua nắm tay cô, nhẹ gật đầu với Yến Ca.
"Hôm nay cảm ơn anh."
"Không cần, tôi đi trước đây."
"Được."
Chờ đến khi Yến Ca rời khỏi, Tề Nhiên mới cúi đầu hôn lên môi Lưu Sở Họa một cái, "Hôn theo ý em đấy."
"Ôm một cái thì sao?"
Tề Nhiên kéo cô ra ngoài, "Về nhà rồi ôm."
Lưu Sở Họa mặc anh lôi kéo, đi cực kỳ vững. Sau khi lên xe, cô đột nhiên cười với anh, "Để em kể chuyện cho anh nghe."
"Chuyện gì?" Người Tề Nhiên sát lại, thắt dây an toàn cho cô.
"Trước kia, có một con sói xám, nó để ý một con cừu nhỏ, nó cảm thấy sao con cừu nhỏ có thể đáng yêu như thế, trắng trẻ như thế, mập mạp như thế. Nhưng mà..."
"Nhưng mà con cừu nhỏ không thích nó?" Tề Nhiên phối hợp suy đoán đoạn sao.
"Không phải." Lưu Sở Họa lắc đầu, "Nhưng nó vừa thấy cừu nhỏ đã muốn ăn sạch nó, cừu nhỏ trắng nõn, sau khi lột da thì gác lên lửa nướng, không cần thêm gia vị, nhất định ăn cực kỳ ngon."
Tề Nhiên: "..."
"Vì vậy, để bản thân không ăn thịt con cừu nhỏ mà mình yêu quý, nó cũng chỉ có thể..."
"Rời khỏi cừu nhỏ?"
"Không phải." Lưu Sở Họa có chút ghét bỏ, "Anh đừng có chen ngang được không."
Tề Nhiên ngậm miệng lại.
"Nó cũng chỉ có thể mỗi ngày đi tìm thật nhiều thiệt nhiều thỏ con ngon hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750919/chuong-582.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.