Ngón tay của Tề Nhiên từ từ nắm chặt lại, chóp mũi chua xót, sao trên thế giới lại có một người tốt đẹp như Lưu Sở Họa vậy chứ, giống như là cô không cảm nhận được ác ý từ người khác, từng giây từng phút đều cố gắng tỏa ra ánh sáng thuộc về mình. Sự dịu dàng của Lưu Sở Họa không phải là nịnh nọt ngoài mặt, mà là hai cái cây sinh trưởng bên nhau, thu hồi cành cây của bản thân để đối phương có thể được sống thoải mái hơn.
Cả trái tim của mình đều được cô chiếu sáng đến ấm áp.
Thì ra thích một người là cảm giác thế này sao? Vui vẻ, sung sướng đấy, nhưng cũng chua xót, thấp thỏm không yên. Một giây trước mình còn đang cảm thán gặp được cô là may mắn biết bao nhiêu, thế nhưng một giây sau mình lại cảm thấy mình đã nhận được một thứ không thuộc về mình, rồi một ngày nào đó mình sẽ đánh mất lần nữa.
Muốn tiến tới hôn cô thật mạnh, nhưng lại sợ sẽ làm cô đau.
"Em đã dạy anh rồi, có chuyện gì thì đừng giấu, phải thản nhiên nói ra. Nhưng tiểu thiếu gia lại không nghe lời chút nào, gần đây đại khái là không có phần thưởng tiến bộ." Lưu Sở Họa thở dài lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ tiếc nuối.
Tề Nhiên thấp giọng bảo: "Anh cảm thấy mình rất khó chịu."
"Khó chịu?" Lưu Sở Họa bị một câu đột ngột không hiểu ra sao của anh làm nhiễu loạn suy nghĩ.
"Rất khó chịu." Tề Nhiên ôm ngực, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Trong mắt cô mang theo một chút lo lắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750917/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.