Tưởng Sơ Lan đang ôm con trai chơi xếp gỗ, nghe vậy cười bảo, "Mẹ đang vui đấy!"
"Con thấy, trong lòng mẹ hận bọn họ không thể hôm nay công bố tình cảm thì ngày mai sẽ kết hôn." Tề Xán cầm một quả dâu, đang chuẩn bị bỏ vào miệng thì chợt nghe thấy mẹ Tề hét một tiếng, "Bỏ xuống cho mẹ."
Bà bước tới đập lên tay anh ấy một phát, "Con biết hoa quả và mấy món nguội này mẹ sắp xếp bao lâu không? Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, người còn chưa tới thì con đã làm hỏng đồ đạc của mẹ rồi!"
Tề Xán bỏ tay xuống, ngồi thẳng người dậy, tỏ vẻ mình tuyệt đối không đụng vào dĩa hoa quả kia nữa, sau đó xoay người, lén trợn mắt ở một góc mẹ Tề không nhìn thấy.
Tưởng Sơ Lan nghiêng mặt sang một bên, nhịn cười cực kỳ vất vả.
Mẹ Tề đi quanh phòng khách một vòng, đá cha Tề đang ngồi trước bàn trà một phát, "Tránh ra tránh ra, cái ghế này của ông bị tróc sơn rồi, mau đi lấy cái khác tới đổi."
Cha Tề cầm báo vẻ mặt vô tội đứng lên.
Tưởng Sơ Lan thật sự không nhịn được che miệng cười.
Sau khi cả khu nhà cũ gà bay chó sủa một trận, cuối cùng cũng có một chiếc xe chạy vào sân nhỏ.
Hôm nay Lưu Sở Họa ăn mặc rất đơn giản, một cái áo lông dệt kim chất liệu mềm mại phối với quần jean, dưới chân là một đôi giày da phong cách Anh màu đen, bởi vì yêu cầu của bộ phim nên mái tóc dài được uốn xõa trên vai, cả người có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750870/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.