"Đang làm gì đấy?"
Tề Nhiên vừa mới xem xong mấy kịch bản phim, duỗi thắt lưng, giọng điệu có hơi buồn ngủ, "Đọc sách."
"Ra ngoài ăn bữa cơm nhé." Lưu Sở Họa nhẹ giọng cười nói.
"Không phải đang đuổi tiến độ à? Sao vẫn còn thời gian cùng tôi đi ăn cơm thế!"
Cũng không biết lời này là đang giận hay là đang làm nũng nữa.
"Em có xin phép đạo diễn rồi, trước sáng ngày mai quay lại là được." Cô cũng không giận, ấm giọng nhỏ nhẹ giải thích với anh, giống như đang chứng minh Tề Nhiên cố tình gây chuyện vậy.
Anh đứng lên, một tay cởi cúc áo sơmi nói, "Biết rồi, ăn cơm ở đâu."
Lưu Sở Họa nói với anh một địa chỉ, sợ anh không nhớ sau khi cúp điện thoại xong thì gửi tin nhắn wechat cho anh, viết tường tận chi tiết, sau cùng còn nhắc nhở anh nhớ chú ý an toàn trên đường đến nữa.
Tề Nhiên cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, cười một tiếng. Bao ngày qua vẫn không thấy cô nói gì, anh cho rằng cô không biết hôm nay là sinh nhật anh, một khi đã vậy, anh cũng chẳng muốn lăn qua lăn lại tổ chức party sinh nhật gì đó làm gì, vốn đã định thoải mái tiêu phí một ngày thời gian ở nhà, lại không nghĩ đến sẽ nhận được điện thoại của cô. Chẳng qua, nếu cô đã cố ý xin phép nghỉ để chúc mừng sinh nhật anh, vậy thì chúc mừng thôi.
Anh thay đổi sang một chiếc áo sơ mi có họa tiết màu đen, chọn cho mình một chiếc thắt lưng yêu thích, soi gương sửa lại kiểu tóc, xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750865/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.