Lưu Sở Họa ngẩn người, hơi mỉm cười, ôn nhu nhỏ nhẹ nói: “Nói cũng đúng. Nếu tôi nói quá khiêm tốn, ngược lại giống như tôi đang làm ra vẻ. Nếu cô đã nói như vậy, tôi sẽ chăm sóc cô thật tốt. Còn đâu sau này, nếu có một ngày cô thật sự muốn tôi giúp đỡ, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức. Cố lên.” Cô nhẹ nhàng vỗ bả vai Thang Chỉ San, đứng dậy lướt qua cô ta.
Thang Chỉ San oán hận nhìn bóng dáng của cô, tức đến mức hận không thể dậm chân tại chỗ, cô gái này không hiểu tiếng người sao?
Lưu Sở Họa bình tĩnh đi đến giữa phim trường, chờ đạo diễn gọi.
Nói như thế nào nhỉ, vẫn là đứa nhỏ chưa lớn, còn không biết rõ ở trong giới giải trí này có quá nhiều người ưu tú xinh đẹp hơn cô ta, thậm chí may mắn hơn cô ta, lãng phí thời gian đi ghen ghét người khác, là hành động vô dụng nhất.
Nhưng mà, đúng là vì còn chưa hiểu rõ quy tắc của giới giải trí, cho nên có đôi khi sẽ làm ra một ít chuyện ngoài dự đoán của mọi người đấy! Ánh mắt cô đảo qua chỗ Thang Chỉ San, nhẹ nhàng cười cười.
Cảnh quay đầu tiên là cảnh đại tiểu thư lên sân khấu ở tiệc sinh nhật, cô mặc váy công chúa trắng tinh, bước từng bước xuống cầu thang, ánh đèn đi theo bước chân của cô, an tĩnh tô đậm lên sự loá mắt của cô.
Giống như viên đá quý lộng lẫy sáng chói.
“Cắt, rất tốt.” Đạo diễn cười tủm tỉm hô, “Cảnh tiếp theo.”
Lúc Tề Nhiên đi xuống cầu thang,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/255227/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.