Trên phim trường đang quay cảnh cung đình, một phó đạo diễn khác đến tiếp đón anh, bảo anh qua bên cạnh nghỉ ngơi trước, quay xong cảnh này bọn họ sẽ lập tức chuyển cảnh, bộ dáng cúi người thấy thế nào cũng lộ ra một tia nịnh nọt. Mặt Tề Nhiên không có cảm xúc gì, gật đầu, thái độ còn coi như ôn hòa, để trợ lý đặt ghế nhỏ của anh qua một bên, vừa vặn đặt cách chỗ Lưu Sở Họa năm bước.
Chỉ cần nhìn thấy anh ở nơi công cộng, xung quanh anh đều sẽ vây quanh không ít người! Lưu Sở Họa cười cười, bởi vì thế nên ánh mắt nhìn Tề Nhiên có vẻ có chút ôn nhu.
Hình như Tề Nhiên đã nhận ra gì đó, quay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt của cô.
Cô cũng không thấy hoảng loạn, chỉ là cười gật đầu với anh, dịch sang bên cạnh vài bước, để lại không gian còn lại cho anh.
Trong lúc chờ diễn, vừa nãy mấy nhân vật phụ hoá trang cùng cô qua tìm cô nói chuyện phiếm, vì thế cô cúi đầu nhỏ giọng nói chuyện với bọn họ, bộ dạng cong mắt cười luôn làm cho người ta sinh ra cảm giác tốt, huống chi cô dốc sức làm ở dưới tầng chót nhiều năm như vậy, tự nhiên biết bọn họ chua xót, nói chuyện cũng có vẻ ấm áp thật lòng. Chỉ qua có một lúc, Lưu Sở Họa đã tụ thành một nhóm với bọn họ, những người đó còn nhắc nhở cô đợi đến lúc lấy cơm hộp phải nhanh tay, nếu không kịp còn có thể lấy một phần giúp cô!
Cuối cùng cảnh này cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/255223/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.