Sau khi gửi tin nhắn đi, Lạc tử Tinh liền tắt di động, rồi đi đến cửa bệnh viện, cô đã cố gắng để đi một cách thoải mái, nhưng lại không có cách nào kiểm soát được bước chân nặng nề.
Thật vất vả đi trở về, Lạc tử Tinh đã mệt đến mức toàn thân đầy mồ hôi, nhưng cơ thể lại thoải mái rất nhiều, lúc ở góc của cầu thang, đột nhiên hai mắt cô mở to, cả người ngây ngẩn.
Bởi vì Diệp Hiên Nhiễm đang đứng ở cửa nhà cô, nhìn thấy cô trở về, lập tức chạy xuống, một tay ôm lấy cô vào trong lòng.
Lạc Tử Tinh cố gắng giãy dụa, đẩy cậu ra: "Cậu không muốn sống nữa sao, chạy tới đây làm gì, chúng ta đã chia tay rồi!"
Hai tay Diệp Hiên Nhiễm nắm lấy bả vai Lạc Tử Tinh, ánh mắt đen tràn đầy vội vàng, miệng của cậu mấp máy, nhưng lại nói không ra được một câu, lòng Lạc Tử Tinh như bị đao cắt, nhưng chỉ có thể nghiêng đầu qua: "Diệp Hiên Nhiễm, cậu có biết không, bởi vì cậu cố chấp, mình mới phải rời khỏi cậu."
Sức lực trên vai lập tức nới lỏng, Lạc Tử Tinh nhìn xuống dưới mặt đất, tiếp tục nói: "Mình biết cậu muốn nói cái gì, cậu không muốn mình chịu oan ức, cảm thấy chúng ta ở cùng một chỗ là quang minh chính đại, nhưng như vậy là không đúng, rất nhiều chuyện, không phải chúng ta muốn là có thể. Đó là thực tế, chúng ta nhất định phải thỏa hiệp."
Diệp Hiên Nhiễm im lặng, im lặng giống như một bức tượng.
Thật ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584095/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.