Lạc Tử Tinh trở về nhà, phát hiện đèn phòng khách vẫn sáng, Lạc Văn Viễn ôm đàn ghita, đang đánh đàn, trước mặt có vài tờ giấy viết nhạc, nhìn ra được ông đang sáng tác bài hát, nhìn thấy Lạc Tử Tinh, ông cười: "Con về rồi sao, kết quả thế nào?"
"Bọn họ đã tăng cấp rồi ba." Vốn dĩ tâm trạng Lạc Tử Tinh có chút kích động bây giờ đang chậm rãi hồi phục lại, có chút bất an nói, "Ba sao giờ này ba còn chưa ngủ, đã khuya lắm rồi."
"Không sao, đột nhiên ba có chút cảm hứng, liền ngồi sáng tác một bài." Lạc Văn Viễn cực kỳ ôn hòa, không hỏi đến cảm xúc không khống chế được của Lạc Tử Tinh khi trước, ngược lại nói, "Gần nhất ba dần dần tìm được một chút cảm hứng, ngày mai ba đàn cho con nghe được không?"
"Đương nhiên là được rồi ba." Lạc Tử Tinh nghe được tin tức như vậy cũng rất vui vẻ, "Gần đây quả thật bận quá, sáng mai sau khi ăn cơm xong, ba đàn cho con nghe mấy bài đi."
"Được, không còn sớm nữa, ba mau đi ngủ đi." Khuôn mặt anh tuấn mang theo một chút tang thương của Lạc Văn Viễn đột nhiên hiện lên một mảnh nhu hòa.
Lạc Tử Tinh gật gật đầu: "Ba không cần viết nữa, nghỉ ngơi sớm một chút, ba ngủ ngon."
Trở lại phòng, Lạc Tử Tinh thở phào một hơi, mặc dù hôm nay gặp nguy hiểm, nhưng vẫn an toàn vượt qua lần này, lần sau, trận đấu càng ngày càng kịch liệt, những người còn lại đều là người nổi bật, TK chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584085/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.