Trên mặt vị bác sĩ mặc áo blouse trắng rõ ràng rất tiếc nuối: "Căn cứ vào việc kiểm tra, đánh giá bệnh lý, tôi và các bác sĩ khác đã hội ý suốt đêm, xác định bệnh này là do tai nạn mà thành, chứng tắt tiếng chỉ là tạm thời, nhưng lâu dài về sau, cậu sẽ hoàn toàn mất đi giọng nói. Thật đáng tiếc, nguyên nhân phát sinh loại bệnh này có xác suất quá nhỏ, để có thể chữa trị được là rất khó, do vậy trong nước chưa thể chữa khỏi, nhưng ở nước ngoài thì có thể có khả năng, nếu được thì các cậu có thể sang Mỹ để chữa trị."
"Chữa trị ở Mỹ thì xác suất chữa khỏi là bao nhiêu?" Lâm Mộng nhíu mày hỏi.
"Chưa tới 30%." Bác sĩ lại tiếc nuối nói: "Hơn nữa ở nước ngoài trước đây cũng không có ca nào thành công."
Lạc Tử Tinh che miệng lại, không dám tin bước lùi về phía sau, nhìn vị bác sĩ với ánh mắt đầy sự khẩn cầu, hôm nay không phải ngày Cá tháng Tư, không cần nói đùa có được không, đây cũng không phải là phim Hàn Quốc, vì sao lại có chuyện như vậy xảy ra.
Trong nháy mắt cô đau lòng đến không thể thở được, tầm mắt căn bản không dám đặt ở trên người Diệp Hiên Nhiễm.
Mặt Lâm Mộng không chút thay đổi, nhưng sự tiếc nuối trong mắt thì không cách nào che dấu được.Thế nhưng những gì bà quan tâm cũng đều chưa nói ra.
Từ dầu đến cuối Diệp Hiên Nhiễm đều không nói chuyện, cậu vẫn đứng thẳng, dáng người cậu vẫn cao to như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584072/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.