Đợi đến khi Lạc Văn Viễn đi đến gõ cửa, Lạc Tử Tinh mới phát hiện, sắc trời đã nhá nhem tối, đến giờ cơm chiều, cô vội vã soi gương sửa soạn tóc tai, sau đó cố gắng bày ra vẻ mặt dễ nhìn mới ra ngoài: "Ba, con xin lỗi, tại vì chăm chú làm bài tập quá nên quên nấu cơm, tối nay cha muốn ăn cái gì?"
"Tiểu Tinh, tâm trạng con không tốt sao?" Hiểu con gái không ai bằng cha, Lạc Văn Viễn liếc thấy vẻ mặt ngụy trang của Lạc Tử Tinh.
Lạc Tử Tinh vẫn còn cố gắng giãy dụa một chút, làm bộ như không hiểu: "Cha, cha đang nói cái gì vậy."
"Đêm nay không cần làm cơm, cha đã định mua đồ ăn ngoài rồi, là sườn kho tàu Tiểu Tinh thích ăn nhất." Trên mặt Lạc Văn Viễn mang theo nụ cười hòa ái, mặt ông tuy rằng đã trải qua sương gió, nhưng mơ hồ có thể thấy được rằng ông đã từng rất đẹp trai.
Lạc Tử Tinh không chống cự nữa, có chút thấp thỏm và thất vọng, nói: "Cha, thành tích của con bị giảm sút rồi."
"Là vì chuyện làm thêm sao?" Lạc Văn Viễn nói trúng tim đen.
"Làm sao cha biết?" Lạc Tử Tinh kinh ngạc kêu lên, cô chưa từng nói cho cha biết mà.
Lạc Văn Viễn cười nói: "Bởi vì dì của con nói cho cha biết hết rồi. Tiểu Tinh, con có biết, cho tới bây giờ cha chưa từng yêu cầu con làm việc con không thích làm, nếu con thích âm nhạc, thích ca hát, cha cũng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ con. Nhưng mà, mỗi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584052/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.