Lạc Tử Tinh đi theo Lâm Mộng làm thẻ ra vào, đeo ở trước ngực, cô cười nói với dì: "Nơi này thật sự quá tuyệt."
Lâm Mộng cười nói: "Đúng vậy, vào được nơi này, ước mơ sẽ ở trong tay, với tay một cái là có thể đạt được rồi."
Đi đến phòng nhạc cụ, Lạc Tử Tinh lại càng kinh ngạc hơn, bởi vì trong phòng được lắp đặt đầy đủ các loại thiết bị, nhạc cụ, đầy đủ giống nhưu một cửa hàng bán nhạc cụ vậy, Lạc Tử Tinh cũng biết một chút về đàn ghi-ta và đàn điện tử, vẫn là Lạc Văn Viễn đã từng dạy cô, nhìn thấy những cây đàn đó, theo bản năng, cô cực kỳ thích chúng.
Ba người thiếu niên lập tức chọn loại nhạc cụ mình thích, làm người ta bất ngờ đó là Diệp Hiên Nhiễm thoạt nhìn cực kỳ táo bạo lại lựa chọn đàn ghi-ta truyền thống, thoạt nhìn lịch sự tuấn tú Úy Trì An Minh lựa chọn trống, còn cái An Triệt chọn là đàn điện tử.
Có người trợ giúp đưa nhạc cụ đến phòng tập chuyên dụng dành cho TK- boys, ước chừng 50m vuông, phòng luyện tập vô cùng trống trải, ở hướng Bắc có một tấm kính lớn, chiếm hết mặt tường, sàn nhà bằng gỗ mới sáng bóng.
Dọn chỗ xong, Diệp Hiên Nhiễm cầm đàn ghi-ta, ngón tay thon dài trắng nõn, đơn giản đánh vài tiếng đàn, thanh âm dễ nghe như dòng nước chảy xuôi.
Úy Trì An Minh đếm nhịp, tiếp theo cũng hòa nhịp vào, cuối cùng là tiếng đàn điện tử mãnh liệt.
Ngón tay An Triệt như có linh hồn vậy, gảy đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584024/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.