Nói xong thì tất cả đều quỳ xuống.
Bản thân dân trong thôn Vương gia ăn còn không đủ, một ngày hiếm lắm chỉ có thể ăn một bữa no, gắng gượng để không bị đói chết mà thôi, làm gì có lương thực dư mà tiếp tế cho bọn họ.
Vương Bảo Hưng nhìn người tuần tra một cái, mấy người này liền hiểu ý, vung cây gậy muốn đuổi người: “Chúng tôi không có lương thực, các người đến chỗ khác mà xin.”
“Chúng tôi đều đã đi qua những nơi gần đây rồi, chỉ có người của thôn các người là thấy khỏe mạnh, nhất định có lương thực tích trữ, thôn phía Tây của các người đều ăn thịt người rồi, ở đâu còn có lương thực dư mà cho chúng tôi.”
Nhìn bên ngoài rất dễ nhận thấy ăn có đủ no hay không, đám dân tị nạn này trên đường đến đây, đi qua không ít thôn làng, đại đa số người ở đây đều là da bọc xương, hoặc là gắng gượng ăn đất Quan m cho no bụng, chỉ có thôn Vương gia là hoàn toàn không giống người khác.
Tuy rằng bởi ăn không đủ mà người thôn Vương gia đều gầy ốm như nhau, nhưng hoàn toàn không phải bộ dạng da bọc xương, trên mặt người đứng đầu (Vương Bảo Hưng) của bọn họ còn có sự hồng hào, nhìn là biết không thiếu lương thực.
Có không ít thôn dân vây quanh cửa thôn, phần lớn đều là người già và trẻ nhỏ, có đứa bé vừa nghe bên ngoài có người ăn thịt người liền sợ đến bật khóc.
Vương Bảo Hưng cũng ngớ người một lúc.
Ông sống đến hơn năm mươi tuổi đầu, từng trải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-chay-nan-sinh-ton/4435168/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.