Tuy rằng trong tay Hứa Kỳ Tịch có phù văn tọa độ truyền tống của 'Đúc Kiếm Sư'. . . Nhưng phù văn này khẳng định không sử dụng ở chổ này.
Chờ quay đầu lại, hắn đi chế tạo một không gian khép kín, lại đem phù văn tọa độ lưu lại, trực tiếp vĩnh viễn giam cầm 'Đúc Kiếm Sư'.
Như vậy rất tốt, Đúc Kiếm Sư trở thành cục cưng bọt biển, mặc cho người xoa bóp, muốn cho nó dẹp liền dẹp, muốn cho nó tròn liền tròn.
Không đào sạch khoa học kỹ thuật và kỹ thuật đúc kiếm trong đầu của đối phương liền sẽ không tha nó đi ra.
Cho nên, Hứa Kỳ Tịch quyết đoán thông qua 《 sổ điểm danh 》 liên hệ Tô Khê Sa.
"Cô giáo Tô, tỉnh dậy chưa?"
"Ngủ đủ rồi, mấy ngày nay tôi đột nhiên mất đi hứng thú đối với ngủ, tôi đang suy ngẫm." Âm thanh của Tô Khê Sa truyền đến.
Ngày xưa nàng vẫn mạnh mẽ chống cự không dám để bản thân mình ngủ, khát vọng không gì sánh được đối với ngủ, hận bản thân không thể có một ngày ngủ nhiều hơn phân nửa thời gian.
Lần này sau khi ngủ quá nhiều, dù cho nàng mạnh mẽ khiến bản thân nhắm mắt lại nằm cũng tốt, cũng không có một chút buồn ngủ, chỉ có thể lật qua lật lại.
Trong khoảng thời gian ngắn, nàng ấy mất đi niềm vui của ngủ.
"Cô giáo Tô đang suy ngẫm cái gì?" Hứa Kỳ Tịch hỏi.
"Vô luận thứ tốt gì, cũng không thể một hơi hưởng thụ nhiều quá, miễn cho tương lai không có cơ hội hưởng thụ." Tô Khê Sa cảm khái một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-diem-danh-van-gioi/4140109/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.