Hứa Kỳ Tịch mở mắt, liền thấy được trần nhà được trang trí sao trời, có mùi lãng mạn—— nhưng cái này hiển nhiên không phải nhà hắn, không phải phòng của hắn và Họa Mi.
Điều này làm cho Hứa Kỳ Tịch có chút bất an, dù sao trước đó không lâu, hắn vừa mới trải qua chuyện cùng loại.
"Mình đang ở đâu?" Hắn ngồi dậy, cảm giác thân thể có chút suy yếu, còn có cả bình treo —— đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Hứa Kỳ Tịch truyền nước biển!
Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng đi truyền nước biển. Ngày xưa có bệnh uống thuốc là tốt rồi, thân thể vẫn rất khỏe mạnh, không có bệnh. Bây giờ nhìn thấy nước thuốc trong bình treo đi qua một dây dẫn ống kim đưa vào cơ thể, hắn liền cảm giác trong lòng hốt hoảng.
"Ơ? Ngài Hứa, ngài rốt cục tỉnh rồi." Cửa phòng bị đẩy ra, có một y tá trẻ đi đến. Khi nàng thấy Hứa Kỳ Tịch tỉnh lại, vẻ mặt đầy mừng rỡ.
"Tôi đã ngủ bao lâu?" Hứa Kỳ Tịch nhìn một vòng, không thấy được Họa Mi, cũng không thấy được người quen khác.
"Ba. . . Khụ khụ." Y tá vừa mở miệng, nhưng đột nhiên bị sặc, ho nhẹ vài tiếng.
"Ba? Sẽ không phải lại ba năm chứ?" Hứa Kỳ Tịch nhất thời cảm giác không ổn. . . Hắn có chút dị ứng con số đối với 'Ba'.
Ba năm rồi lại ba năm, Họa Mi không ở bên người, nàng ấy sẽ không mang thai chứ? Cô y tá sau khi ho xong, vội vã bổ sung: "Ba ngày."
Hứa Kỳ Tịch: ". . ."
"Tôi đi gọi Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-diem-danh-van-gioi/4140096/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.