Đoàn Vân Bưu nằm bò ở trên sàn nhà, lần này hắn hoàn toàn sợ hãi rồi. Ban đầu hắn còn tưởng nói ra người đứng sau mình thì ít nhất đám cảnh sát này sẽ không vây bắt hắn nữa. Nhưng bây giờ bọn họ vẫn vây chặt làm hắn cảm thấy cực kỳ áp lực.
Bây giờ Đoàn Vân Bưu đang nằm bò xuống xin ai đó có thể cứu mình, hắn sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Tiểu Đao liếc nhìn gã đàn ông không ra gì này, trong lòng cảm thấy oán hận. Đến bây giờ cậu mới cảm nhận được nỗi đau xé lòng ở cánh tay mình, cánh tay đã từng bị thương vì tai nạn giao thông của Tiểu Đao lúc này không còn chút sức lực nào.
Hạ Thần Phong liếc nhìn Tiểu Đao, anh nhìn thấy sắc mặt cậu trắng bệch, cánh tay thõng xuống một bên đang mất kiểm soát và run rẩy, “Tiểu Đao, cậu đi bệnh viện trước đi…”
Tiểu Đao cau chặt mày lại, ban đầu cậu còn tưởng mình giấu giếm rất tốt nhưng bây giờ lại bị Hạ Thần Phong nhìn thấu. Nhưng mà vụ án đang đến giai đoạn quan trọng làm sao cậu có thể rời đi được? Tiểu Đao chỉ còn cách cắn răng chịu đựng, “Em không sao.”
Rõ ràng là Tiểu Đao không muốn làm chậm tiến độ của cả vụ án, nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ cố gắng chịu đau của cậu Hạ Thần Phong liền nắm lấy cánh tay bị thương của Tiểu Đao.
“Á… Nhẹ thôi, nhẹ thôi…” Tiểu Đao nhăn mặt lại vì đau, cậu không nhịn được ngả người về phía Hạ Thần Phong. Hạ Thần Phong buông tay ra, “Cậu đi bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-cuu-cua-luc-hao/1775372/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.