Lục Dao nghiêng đầu, phong cách vẽ của Phương Phong đã thay đổi, nhưng lần này, nó dường như trở nên cực kỳ căm phẫn, mặc dù tên là sinh mệnh, nhưng tác phẩm này lại khiến nhiều người muốn khóc.
Đỗ Hiểu Lan cũng gật đầu, cô cũng đang học vẽ, cô thực sự ngưỡng mộ Phương Phong. Phong cách vẽ của một người rất khó thay đổi, nhưng Phương Phong này thì khác, cứ một khoảng thời gian thì phong cách vẽ của anh ta lại thay đổi, mà mỗi một lần thay đổi đều khiến người khác trầm trồ kinh ngạc. Một số người thậm chí còn nói, Phương Phong này bị cứ như bị tâm thần phân liệt, mỗi một tác phẩm đều có một phong cách vẽ khác nhau.
Đây cũng là lý do tại sao nhiều người nói rằng Phương Phong là một họa sĩ tự do.
“Được rồi, lần này có một bức tranh finale(*),hai người có muốn xem không?” Đỗ Hiểu Lan nhớ đến chỗ trưng bày bức tranh đó bị vây kín toàn là người, cảm thấy rằng nếu đã đến đây thì tuyệt đối không thể bỏ qua bức tranh đó.
(*) Finale: áp chót, màn cuối.
Hạ Thần Phong liếc nhìn Lục Dao, thấy dường như Lục Dao cũng có một chút dao động, “Đi thôi, nếu đã đến mà không đi xem thì đúng là đáng tiếc. Đi thôi.”
Bởi vì là bức tranh finale, nên nó được trưng bày ở bên trong, Đỗ Hiểu Lan dẫn hai người vào bên trong.
Một bức tranh màu đỏ máu, bức tranh vẽ một người phụ nữ đang khiêu vũ.
Lục Dao nắm chặt cánh tay của Hạ Thần Phong, “Bức tranh này...”
Đỗ Hiểu Lan quay đầu lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-cuu-cua-luc-hao/1775363/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.