Đó là một giấc ngủ rất sâu, rất đẹp, rất ấm áp. Lão Bạch chưa từng biết ánh dương quang lại có thể thoải mái đến vậy, vừa mở mắt thì, cả phòng như tràn ngập phấn vàng. Mơ màng thì, y thấy Ôn Thiển hình như ngồi trước giường lau bội kiếm, loáng thoáng, lão Bạch cảm giác hình như nam nhân đang cười nhìn mình.
“Ngươi ngủ được thật đó.”Thanh âm trêu chọc vang lên, mang theo tiếng cười khẽ.
Lão Bạch chớp mắt mấy cái, y cho rằng mình sẽ luống cuống chân tay, sẽ khẩn trương tới mức không biết nhìn đi đâu, nhưng thật ra, giờ nhìn thấy Ôn Thiển, tâm đột nhiên an ổn rồi, cảm giác thỏa mãn tràn đầy, theo mỗi một nhịp tim truyền đến tứ chi bách hài.
“Sớm.”Lão Bạch nghe thanh âm mình khàn khàn, y nghĩ, nhất định mình đang cười ngu ai.
“Không còn sớm đâu, thêm mấy canh giờ nữa, chỉ sợ cả cửa Đạt Ma viện cũng không chen vào được.”Ôn Thiển trêu chọc. Hắn hơi nghiêng đầu, tay chống má ung dung thưởng thức cái gì đó.
Lão Bạch nghi hoặc nửa ngày, mới phát hiện ra mình còn chưa mặc quần áo ni! Lần này thì cuống thật, đáng tiếc nhìn quanh không phát hiện quần áo đâu. Vừa định nhờ Ôn Thiển, nam nhân đã đi tới, hơi xốc góc chăn lên, y phục đã được xếp gọn nằm ở đó.
Lão Bạch khẽ nhíu mày, thầm nghĩ quần áo giấu trong chăn làm gì, còn chưa nghĩ ra, đã nghe Ôn Thiển thấp giọng nói: “Thoạt nhìn, là muốn ta mặc giúp?”
Không cần nghĩ ngợi, lão Bạch lập tức lấy quần áo, ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-y-nhan/3188338/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.