TềNhạc vừa nói như vậy, ánh mắt nghi hoặc của hắn lập tức nhìn qua đámngười Đại Bằng Minh Vương, hắn biết rõ, những hung thú này phi thường có dã tâm, chỉ là ở trước mặt không dám biểu hiện ra mà thôi.
Cảm nhận được ánh mắt như hóa thành thực chất từ vương của hung thú,phản ứng đầu tiên lại chính Hỗn Độn Vương giảo hoạt nhất. Hắn nói:
- Vương vĩ đại. Ngài không nên hoài nghi lòng trung thành của thuộc hạ! Ngài cũng biết, bởi vì đặc tính của Hỗn Độn nhất tộc chúng ta. Cho nên, bất luận hung thú gì cũng không bao giờ thần phục thuộc hạ cả, lòngtrung thành của thuộc hạ vĩnh viễn không cải biến.
Kỳ thật,Tề Nhạc đã cảm nhận được ý tứ trong lòng của ba tên hung thú vương rồi,sở dĩ hiện tại nghe theo vương của hung thú, đơn giản chính là vì thựclực vương của hung thú đủ cường đại.
Nhưng mà, cho dù là hung thú cường đại nhất, đối mặt với Tứ Tường Vân Mặc Kỳ Lân trước nay chưatừng có, một khi chiến đấu đến cuối cùng, ít nhất cũng có cục diện lưỡng bại câu thương, như vậy, bọn chúng sẽ có cơ hội chút ít. Cho nên, TềNhạc nói lời này đã động vào tâm can của chúng.
- Vậy các ngươi thì sao?
Ánh mắt đỏ sậm từ vương của hung thú giấu trong làn khói đen nhìn quaĐại Bằng Minh Vương cùng Thâm Hải Minh Long Vương. Hai đại hung thú liếc nhau, bọn chúng nhìn ra ý tứ trong ánh mắt của nhau, cung kính nói:
- Vương vĩ đại, chúng ta cũng trung thành với ngài, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-tieu-thu-ho-than/2369523/chuong-496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.