Ba người đi vào trong đại sảnh của biệt thự ngồi xuống, Tề Thiên Lỗingồi ở đối diện Tề Nhạc, mà Ứng Tiểu Điệp cố ý muốn ngồi cạnh con mình,nàng ở bên cạnh ôm lấy tay Tề Nhạc. truyện copy từ tunghoanh.com
Cảm thụ được trên người mẹ mình không ngừng phóng thích khí tức ôn hòa, trong mắt Tề Nhạc không khỏi toát ra một tia cảm xúc nhu hòa.
Tề Thiên Lỗi thở dài một tiếng:
- Hai mươi năm rồi, suốt hai mươi năm rồi, chúng ta rốt cục tìm thấycon. Tề Nhạc, ta biết rõ con sẽ trách chúng ta, mãi hai mươi năm mới gặp lại chúng ta. Hai mươi năm này, nhất định con đã phải chịu không ít khổ cực. Nhưng mà con có hiểu nỗi lòng của cha và mẹ con không? Lúc trướckhông phải chúng ta từ bỏ con mà là đối thủ cạnh tranh vì trả thù chúngta trên buôn bán mới trộm đi con trai yêu quý nhất của ta. Về sau tuyrằng ta đã báo thù, nhưng mà cuối cùng lấy được tin tức sát thủ trộm con đi đã bốc hơi ở nhân gian. Ta dùng biết bao nhân lực vật lực, nhưngthủy chung đều không có được tin tức của con. Mẹ con vì mất con mà không biết khóc bao nhiêu lần, về sao chúng ta quyết định không đi tìm connữa. Bởi vì chúng ta sớm đã có nhi tử, chúng ta cũng thủy chung tintưởng con vẫn còn sống. Thẳng thắn nói, ta là một rất người ích kỷ, cũng không phải người nhiệt tình yêu công ích. Nhưng mà từ khi con mất tích, ta và mẹ con đều đặt đa số tinh lực vào sự nghiệp từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-tieu-thu-ho-than/2368553/chuong-982.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.