Thiên Tứ trong tay ọ ẹ mấy tiếng, Tô Tô giơ tay ôm cậu bé nhẹ đến không thể nhẹ hơn, xoa cổ an ủi cậu bé. Cô thầm nghĩ, Thiên Tứ gầy gò chẳng có mấy lạng thịt, đặt Thiên Tứ đang ọ ẹ xuống giường cạnh Tiểu Ái, định pha cho Thiên Tứ chút sữa.
Vì sợ Thiên Tứ ngọ nguậy đập vào Tiểu Ái, sẽ khiến cho Chíp Bông tỉnh dậy cắn Thiên Tứ, Tô Tô đặt Thiên Tứ cách Tiểu Ái xa một chút. Cô nghĩ dù sao Thiên Tứ không thể lật người, đặt xa như thế chắc sẽ không chọc phải Chíp Bông.
Để đề phòng, Tô Tô còn kéo Chíp Bông đang ngủ say trên bụng Tiểu Ái lên cửa sổ phơi nắng.
Lúc này Thiên Tứ đã nín khóc hẳn, đôi lúc trẻ con rất kì lạ, chúng biết chọn người mà khóc. Có người bế nó sẽ khóc rất lớn, có người bế nó lại dần dần nín khóc. Vừa rồi Trần Tư Vũ bế Thiên Tứ, Thiên Tứ khóc không ngừng, sau đó Tô Tô bế Thiên Tứ, cậu bé lại không khóc nữa. Bây giờ đặt cậu bé trên giường, cậu bé cũng không có biểu hiện gì là muốn khóc, hình như cậu rất hiểu chuyện, biết ai là người mạnh mẽ có thể bảo vệ được cậu.
“Đứa trẻ như cháu thật nhạy cảm, chậm mà chắc, sao có thể là người bị bại não chứ?!”
Tô Tô ngồi bên cạnh giường, cầm bình sữa ấm đã pha xong khua trước mặt Thiên Tứ. Thiên Tứ nhìn một lúc lâu, giơ tay đập vào bình sữa, có vẻ như muốn lấy bình sữa, nhưng không biết cầm thế nào. Tô Tô giơ bình sữa lên, đưa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848834/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.