“Ha ha ha…” Tô Tô nhìn tên Xuân Thập Tam, cười thoải mái, chợt Tô Tô nghiêm mặt, giơ súng lên chỉ thẳng vào Xuân Thập Tam, dặn dò Bạch Hằng: “Bảo những người không an phận ngoài kia an phận đi, bằng không tôi sẽ bắn một phát chết tên Nhị thế tổ này!”
Khi Tô Tô vừa dứt lời, Xuân Chính Tông không biết đang trốn ở căn phòng nào tham dự yến tiệc gia đình, ông ta đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào tốp cấp dưới đang đứng báo cáo trước mặt, trầm giọng quát:
“Cái gì? Khu đông bị tấn công? Vậy các người còn ở đây để làm gì? Còn không mau đi chặn?”
“Chuyện này… Thủ trưởng, phòng tuyến khu Đông đã bị phá rồi.”
“Phòng tuyến bị phá thôi, các người không biết tổ chức phản công lại sao? Làm lính bao nhiêu năm rồi? Cái này cũng cần tôi phải dạy à?”
Xuân Chính Tông tức giận muốn đạp đồ, ông ta tìm khắp bàn, phát hiện một bát đũa của ông ta đã bị mấy đứa cháu trai cháu gái ôm vào lòng. Vì thế Xuân Chính Tông cau mày, trừng mắt hung dữ quát với mấy đứa cháu đang hoảng sợ của mình:
“Đưa cho ông.”
Mấy đứa cháu của ông ta ôm bát ù té chạy!
Đúng vào lúc này, ông ta lại nghe thấy cấp dưới báo cáo: “Thủ trưởng, bộ máy quản lý của khu đông đã bị tê liệt hoàn toàn… Bây giờ bên đó, không ai có thể làm chủ được.”
“Cái gì???” Xuân Chính Tông đột nhiên cao giọng nói. Âm lượng này còn cao hơn cả lúc ông ta nghe nói khu Đông bị tấn công. Ông ta hỏi: “Đối phương là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848762/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.