Tiểu Ái đội chiếc mũ rơm nhỏ với hai tai gấu trúc. Hai mẹ con mặc áo sơ mi trắng dài tay và quần bò yếm, bé con hứng khởi cầm bông hoa dại vung vẩy ê a.
Tô Tô bế con mỉm cười, đeo kính râm, tóc vấn thành búi phía sau rồi bắt đầu đi. Trước cửa nhà cô có mấy người đang tụ lại quét tước những xác chết bắt đầu bốc mùi.
“Ê… a… ma… ma…”
Tiểu Ái chỉ bông hoa trên tay vào nhóm người kia rồi nhìn Tô Tô. Tô Tô gật đầu, dù không hiểu Tiểu Ái nói gì nhưng vẫn trấn an:
“Ừ đúng rồi, người ta đến rồi, không biết có việc gì. Chúng ta đến xem sao.”
Cô ôm Tiểu Ái tiến về phía trước. Nhóm người trước cửa hàng thấy thế lập tức dừng lại, một người khom lưng chắp tay đi ra, cười bợ đỡ nói với Tô Tô:
“Xin chào xin chào, tôi tên là Lữ Tông Sinh, đội trưởng đội tuần tra khu này. Đáng ra tôi nên đến chào hỏi sớm hơn, xin hỏi cô đây tên gì?”
Dù Lữ Tông Sinh đang cười nhưng vẫn có chút xấu hổ. Hôm nay anh ta đến chào Tô Tô thật. Cấp trên nói người phụ nữ có con này gần đây giết không ít người, không phải là người dễ đắc tội nhưng khi Lữ Tông Sinh gặp Tô Tô, một bồ chữ đã chuẩn bị lại không thể nào nói ra lời.
Tô Tô nhìn trẻ quá, có khi chưa đến hai mươi tuổi. Dị năng giả chậm lão hóa, có người thức tỉnh dị năng xong cũng trẻ ra vài tuổi. Người phụ nữ trẻ thế này trước mạt thế chỉ là… thiếu nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848740/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.