Khi mới mang thai Trạc Thế Giai đã bị ra máu, nếu như là trước mạt thế nằm yên trên giường tĩnh dưỡng, có lẽ nằm khoảng bảy tám tháng, nghe lời bác sĩ căn dặn, chăm chỉ uống thuốc và nghỉ ngơi, còn có thể giữ đứa bé lớn một chút, nhưng vậy cũng có thể sẽ phải sinh non, đứa trẻ phải được nuôi trong lồng kính.
Nhưng giờ là mạt thế, hoàn cảnh không thích hợp cho phụ nữ mang thai. Đứa trẻ trong bụng Trạc Thế Giai có muốn giữ lại cũng không được. Miễn cưỡng giữ lại, có thể sẽ sinh non, mà giờ trong thôn Bát Phương lấy đâu ra lồng kính chứ?
Hơn nữa, nếu muốn giữ lại, không có bình oxy, không có thuốc thì giữ lại kiểu gì? Giữ thai không phải là chỉ nằm trên giường là được.
Phá thai cũng được, nhưng mà khi Trạc Thế Giai và Quân Tửu đang bàn bạc thời gian phá thai thì bị Hộ Pháp bắt gặp. Thấy vẻ mặt vui mừng giống như đứa trẻ, cầm giấy siêu âm chạy ra ngoài khoe khoang của Hộ Pháp khiến họ chưa dám nói cho anh nghe chuyện Trạc Thế Giai định phá thai.
“Đứa bé này cần lồng kính?” Tô Tô ưỡn bụng, nhíu mày đứng dậy, nói với Trạc Thế Giai, “Cô cần lồng kính sao không nói sớm, cháu bảo Hộ Pháp đi tìm cho cô!”
Tô Tô cũng giống như Hộ Pháp chưa từng nghĩ Trạc Thế Giai cuối cùng vẫn quyết định bỏ đứa bé trong bụng. Tô Tô cảm thấy bỏ một đứa bé hoàn toàn không hợp với nguyên tắc của cô bây giờ.
“Ôi trời, sao cô lại nhanh nhảu thế hả? Chúng tôi sợ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848627/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.