“Anh đang đóng phim trinh thám à?”
Tô Tô trừng mắt nhìn Diệp Dục đang ngơ ngác. Có lẽ anh không thấy cô ở trên giường đang đi tìm cô, nhưng đột nhiên nghe thấy cô đứng bên cửa sổ nói chuyện cho nên anh mới đẩy cửa to một chút. Anh vỗ ngực, thở phào một hơi, nói với Tô Tô:
“Làm anh hết hồn, anh còn tưởng em bị mất tích.”
“Hứ.” Tô Tô lườm Diệp Dục, đi đến ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu nhìn anh đang đi tới, “Không phải Lã Ấn sắp đến rồi sao? Sao anh còn rảnh đến nhìn tôi?”
“Sắp đến rồi nhưng tạm thời sẽ không đến.” Diệp Dục đi đến bên cạnh Tô Tô, cúi người, đưa tay xoa bụng cô, vẻ mặt đau lòng, “Anh không yên tâm hai mẹ con em, đến thăm hai người đã. Lát nữa anh đi làm việc, trước khi anh quay về, em dặn dò bác sĩ Trạc và Lý Tiểu Vũ không được ra ngoài, cùng không được mở đèn, không được nói chuyện quá to.”
“Được.”
Tô Tô gật đầu, trên trời có con chim đang quan sát nhất cử nhất động trên mặt đất. Chỉ cần một biến động nhỏ, chưa biết chừng Lã Ấn sẽ không đi con đường này nữa. Đến lúc đó, không phải toàn bộ bố trí của Diệp Dục sẽ bị phá hủy, ngay cả phía bên Tạ Hào Thế cũng sẽ bị đánh rắn động cỏ.
“Ngày mai sau khi chuyện đã xong, sợ rằng chúng ta còn phải lái xe quay về.” Trong bóng tối, Diệp Dục cố gắng đè thấp giọng nói, có cảm giác khá buồn phiền nói với Tô Tô: “Vốn dĩ anh nghĩ, chúng ta đi máy bay vận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848588/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.