“Không… không phải...” Sở Hiên vội vã xòe hai tay, nheo mắt cười, đuôi mắt hằn rõ nếp nhăn. Hắn ta giải thích với Tô Tô, “Cô xem, tôi biết cô sẽ tức giận mà. Ban đầu chúng tôi đã nói rồi, thật ra Phương Thúc Ế không có tình cảm gì với Kiều Tư, mà đứa con trai trong bụng Kiều Tư cũng chẳng biết con ai đâu. Phương Thúc Ế cũng không tình nguyện lên giường Kiều Tư, nhưng anh ta hứa hẹn rằng nếu chúng tôi đảm bảo được bình an cho con anh ta, anh ta trả sáu xe tải súng đạn. Cô xem, đến lúc đó tôi cũng sẽ chẳng quên cô được. Sáu xe, tôi chia cho cô một xe.”
“Tôi muốn bốn xe!”
Tô Tô giơ bốn ngón tay. Cô tức chết mất. Ngày ngày ở cái thôn Bát Phương này, cô phải giữ cô Kiều Tư dưỡn dẹo ngứa mắt kia, còn mấy bác sĩ y tá bị cô ta làm cho tức chết nữa. Coi như cô và mấy vị y bác sĩ đó rộng lượng, còn chăm nom cho cô ta và đứa con trai đầy đủ, thế mà Sở Hiên dám chỉ chia cho một xe tải súng đạn?
“Hai xe, không thể nhiều hơn!”
“Thế anh phải giao thêm mấy hòm tinh hạch cho tôi!”
“Được!”
Tinh hạch thôi mà, Sở Hiên có rất nhiều. Khi ở trong biển giòi, đống tinh hạch đã chất thành núi, chẳng đáng mấy đồng.
Anh Bì ngồi ở ghế lái, tranh thủ góc khuất Sở Hiên mà giơ ngón tay cái với Tô Tô – chẳng cần tốn nhiều công sức đã lấy được hai xe tải súng đạn của Sở Hiên, còn cả mấy rương tinh hạch, thật tốt quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848581/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.