Tô Tô nói rằng từ nay về sau, không ai được phép lấy miếng ăn ra để hạ nhục những người kinh doanh vốn tự có như Mai Thắng Nam. Lời này nghe thật lạ lùng. Trong lòng mọi người, loại gái đứng đường này còn cần ai hạ nhục nữa sao? Bản thân bọn họ tự ra giá bằng bát cơm, bọn họ tự lăng nhục bản thân đấy chứ?
Vì thế, anh Bảo cũng như mọi người chỉ cảm thấy đây là lời châm chọc của Tô Tô mà thôi. Chẳng qua Tô Tô là một người phụ nữ đứng đắn nên không chấp nhận thôn Bát Phương của mình chứa chấp những kẻ dơ bẩn. Bảo kẻ khác không được lấy miếng ăn hạ nhục Mai Thắng Nam khác nào đang xúc xiểm người ta?!
Chắc chắn là như thế!
Mai Thắng Nam nghe xong, cảm thấy rõ ràng là Tô Tô muốn bọn họ bị chết đói mà? Cô ta điên tiết xoay người, chất vấn Tô Tô, “Không ai trong chúng tôi là dị năng giả, còn không có sức mà lao động. Chúng tôi dựa vào chính mình để kiếm ăn thì ảnh hưởng gì đến cô? Cô tỏ ra đoan trang gì ở đây!?”
“Không, tôi không muốn phá chuyện làm ăn của các cô” Tô Tô nhìn Mai Thắng Nam, nghiêm túc nghĩ về lời cô ta nói.
Năm đó, Mai Thắng Nam chính là gái làng chơi có tiếng. Muốn đưa cô ta lên giường thì người trong căn cứ Bạch Hổ còn phải xếp một hàng dài từ cửa trước đến cửa sau. Giá trị con người cao như thế sao có thể đánh đồng cùng mấy bát cơm mọn của ngày hôm nay?
Đương nhiên, đằng sau mỗi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thoi-mat-the/848563/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.